RSS

Mưa Là Anh, Nắng Cũng Là Anh - Chương 15 - Quỳnh Dao


Câu chuyện của cả hai dừng ở đó và vì bận bù đầu với công việc ở công ty nên Quân Vũ quên bẵng đi chuyện ấy. Nhưng rồi một buổi tối cuối tuần đó, vào một lúc rãnh rỗi, Minh Thư đã hỏi nhỏ chàng :
- Anh có thể dạy em khiêu vũ được không?
- Em thích khiêu vũ hả? Anh sẽ hướng dẫn cho em. Nhưng tại sao hôm nay em lại đề cập đến việc này?
- Em được một người bạn mời đi dự party. Em nghĩ là sẽ có tiết mục khiêu vũ nên em phải chuẩn bị trước.
- Dương Thiệu Vỹ mời em hả?
- Không phải Dương Thiệu Vỹ mà là một người bạn khác.
- Người bạn này cũng học chung với em chứ?
- Thưa không anh ấy là đồng hương.Trước đây anh ấy cũng ở Kỳ Sơn nhưng sau này lên Đài Bắc lập nghiệp. Lúc ở Kỳ Sơn , em và anh ấy đã quen thân nhau rồi.
- Anh ấy tốt chứ, Minh Thư?
- Trung Hữu rất tốt, anh ấy là người bạn thân nhất của em.
- Thân như Thiệu Vỹ chứ?
- Thân hơn rất nhiều, vì em và anh ấy gặp nhau trong một hoàn cảnh khá đặc biệt.
- Em kể cho anh nghe đi !
- Sau khi em thắng cuộc đua ở làng Kỳ Sơn , một hôm đang cưỡi con Hoàng mã rong chơi trên thảo nguyên thì em có cảm giác như một ai đó đang đuổi theo sau lưng mình. Em dừng ngựa, quay lại và trước mắt em xuất hiện một người trông thật tuấn tú và cũng rất thư sinh. Anh ấy nói về Kỳ Sơn lần này, đi đâu cũng nghe người ta nói về chuyện của em. Trung Hữu bảo việc ấy thoạt nghe qua giống thần thoại nhưng không ngờ là chuyện thật. Và em và anh ấy quen nhau từ đó. Chúng em nói chuyện với nhau thật là tâm đầu ý hợp. Trung Hữu đã bảo anh ấy xem em như một người bạn thân nhất đời mình.
Nghe MinhThu nói thế , Quân Vũ mới chợt nhớ tới câu chuyện hôm nào của Thiệu Vỹ :
- Anh chàng đó đã có lần đến đón em trước cổng trường vào lúc tan học phải không?
- Sao anh biết? - Minh Thư kinh ngạc hỏi.
- Thiệu Vỹ nói với anh. Giọng cậu ấy thật tội. Cậu ta chắc phải ghen và muốn tìm hiểu người đàn ông đó là ai. Anh chàng Trung Hữu mà em nói khoảng bao nhiêu tuổi rồi hở Minh Thư? Hôm đó em đi chơi với anh ta chứ?
- Anh ấy vào tuổi của anh. Hôm đó anh ấy chở em đến thăm nhà anh ấy. Trung Hữu sống cuộc sống tự lập và anh ấy cũng rất tài giỏi
- Anh ấy không phải làm việc hay sao mà đưa em đi vào giờ đó?
- Anh ấy có việc làm hẳn hoi chứ, nhưng giờ giấc là tùy theo công việc. Có lúc anh ấy rảnh rỗi ban ngày nhưng lại bận rộn vào buổi tối.
- Nghề nghiệp của anh ấy là gì?
- Anh ấy là đạo diễn đài truyền hình !
- Vậy ư?- Quân Vũ thốt lên kinh ngạc - Nghề nghiệp của anh ấy rất hiển hách quá nhỉ?
- Buổi party mà em nói lúc nãy do đài truyền hình tổ chức nên anh ấy muốn em em tham dự cho vui. Em biết buổi dạ tiệc này có cả khiêu vũ nên em phải chuẩn bị trước. Bởi vì nếu có ai đó mời em nhảy mà em lại không biết thì thật là mất mặt lắm.
- Chừng nào buổi dạ tiệc ấy diễn ra?
- Cũng sắp tới rồi cho nên em mới muốn anh dạy cho em trước. Khiêu vũ có khó không anh?
- Không khó lắm ! Khiêu vũ thì đơn giản nhưng nhảy đẹp mới khó. Em chỉ cần học những bước căn bản là được rồi còn muốn thành thục chúng phải có thời gian.
Rồi chàng kéo tay nàng đứng dậy :
- Chúng mình đi ngay bây giờ đi !
- Đi đâu hở anh?
- Chúng ta trở lại ngôi nhà hàng ở ven biển, ở đó khung cảnh khiêu vũ rất tuyệt vời. Trong khung cảnh như vậy thì anh mới có hứng khởi để mà hướng dẫn cho em, khiêu vũ ở nhà chán lắm.
- Nhưng ở đó đông người nhưng em chưa biết khiêu vũ là gì ! - Minh Thư lo lắng.
- Em đừng lo ! Khi nhạc trỗi lên rồi thì chúng ta chỉ tha hồn theo tiếng nhạc chứ ai chú ý đến kẻ chung quanh mình. Nhưng nếu em sợ thì anh sẽ hướng dẫn cho em một số bước căn bản của các điệu nhảy, sau đó thì chúng ta đến đó... xem như là thực tập.
- Nhà hàng đó mở khuya chứ anh?
- Họ mở rất trễ, nhất là cuối tuần thì mở suốt đêmBây giờ anh mở nhạc chúng ta tập thử. Nhưng một lát sau khi chúng ta tới đó, em phải ăn mặc thật đẹp. Nơi đó là nơi sang trọng, cho nên cũng phải chú ý bề ngoài một chút !

Một tiếng trôi qua sau khi Quân Vũ đã hướng dẫn các bước căn bản cho Minh Thư.
- Em thấy không khó chứ?- Quân Vũ khẽ hỏi.
- Em nghĩ là mình nhảy được. Bao giờ chúng ta đi hở anh?
- Bây giờ chúng ta thay áo rồi đi ngay. Anh muốn em mặc chiếc áo soir ée màu đen có chiếc nơ dài ở thắt lưng mà anh mua cho em tháng trước. Vóc người của em cao, cân đối, mặc chiếc soirée đó sẽ rất hợp. Minh Thư, anh cũng muốn em trang điểm một chút,  phơn phớt là được rồi, như lúc em lên sân khấu hôm nọ vậy. Em trang điểm vào trông rất tuyệt.

Mười lăm phút sau ,nàng xuất hiện trước mặt chàng với một vẻ ngoài thật là quyến rũ. Chiếc áo này khi chàng mua nó tặng nàng, nàng đã thử, nàng thấy nó vừa khít mình nhưng chưa mặc ra ngoài lần nào.
- Em trang điểm như thế này được chứ?- Nàng mỉm cười hỏi chàng.
Quân Vũ không trả lời ,chỉ đứng lặng ra nhìn nàng với cái nhìn thật là ngây ngất. Chính chàng cũng không ngờ khi mặc chiếc áo này vào nàng lại trở thành nổi bật và đẹp một cách vô cùng lộng lẫy như vậy. Chàng sành về thời trang còn nàng là một người con gái trời cho đẹp, cho nên hai yếu tố phối hợp với nhau thì không còn gì mà bình phẩm nữa.Thân hình người con gái trông kiều mị như một pho tượng ,quyến rũ mà thanh thoát như chưa từng vướng bụi trần.
- Anh không thích hả?- Nàng hỏi có vẻ thất vọng.
- Anh thích chứ ! - Chàng cố kềm hãm những cảm giác xao động đang dậy lên trong lòng mình - Minh Thư của anh mặc gì cũng đẹp.

Khi họ đến nơi thì gần nữa đêm. Họ uống rượu khai vị , ăn khuya với nhau trước khi vào phòng khiêu vũ.
- Em thấy nôn nóng muốn biết cái cảm giác thật sự khi khiêu vũ là như thế nào. Hầu hết bạn học trong lớp em, người nào cũng nhảy rất giỏi.
- Khiêu vũ rất cần thiết đối với đời sống con người, có khi để giao tế, có khi để giải trí và thư giản tâm hồn. Bây giờ chúng ta hãy đi rồi em sẽ biết cái cảm giác là khiêu vũ là tuyệt vời đến thế nào. Đừng lo lắng cô bé ơi, nhảy với anh một lúc rồi em sẽ quen đi.
Hai người bước vào phòng khiêu vũ. Những ly rượu khai vị lúc nãy hâm nóng tâm hồn họ dù không làm cho họ say đến ngất ngây. Nhưng còn có một thứ ngất ngây khác mà cả hai đều cảm thấy khi ở trong vòng tay của nhau, khi má tựa má, vai kề vai và vòng tay của chàng thì ôm riết cái eo thon của nàng. Quân Vũ không thể trấn áp cái cảm giác ngây ngất đó, đây không phải là lần đẩu tiên chàng khiêu vũ với một người con gái đẹp nhưng đây là lần đầu tiên chàng được ôm ấp một thân hình kiều mị đến dường ấy trong tay. Từ người nàng tỏ ra một mùi hương trinh bạch và khi gương mặt xinh đẹp tuyệt vời đó ngước lên nhìn chàng , đôi mắt long lanh như hồ thu đã khiến trái tim chàng đập mạnh và cảm thấy rộn ràng như mình mới biết yêu lần đầu. Và cùng lúc đó chàng khám phá ra một thứ tình cảm khác, mà chàng cho cô gái xinh đẹp này ngoài tình cảm anh em. Không phải nó xuất hiện trong đêm nay mà nó đã nhen nhúm lâu rồi và khi có cơ hội thì nó bùng phát , nhanh hơn chàng tưởng tượng và mảnh liệt hơn chàng có thể nghĩ ra.Thân hình mềm mại của nàng tựa sát vào lòng chàng khiến trái tim của chàng trở nên nóng bỏng. Chàng phải cố gắng thật nhiều mới có thể tự trấn tĩnh mình. Chao ôi, Minh Thư ! Sao em lại dễ dàng quyến rũ lòng người đến thế? Hơn nữa năm sống chung với anh , thế giới của em là trường học và ngôi nhà chúng ta cùng chia sẻ với nhau . Nhưng mà mai đây khi bước ra ngoài đời, lộng lẫy như mặt trời, thanh thoát như một vầng mây , anh không nghĩ là anh sẽ giữ em được nữa. Và bây giờ anh bắt đầu sợ khi em quen biết với anh chàng đạo diễn tài hoa kia , ở buổi party mà hắn đưa em tới rồi việc gì sẽ xẩy ra? Sẽ có nhiều người đến tán tỉnh em , em có nhiều người ôm em trong tay khiêu vũ mà anh thì không muốn thế. Bây giờ anh biết làm sao đây khi anh cứ hết lần này đến lần nọ nhắc đi nhắc lại cái điệp khúc "anh xem em như người em ruột thịt ". Bây giờ anh làm thế nào để tỏ tình với em để em khỏi cười ngạo anh là một tên đạo đức giả, đóng vai người anh kết nghĩa để lợi dụng , tán tỉnh và chiếm lấy em. Mặc dù những gương mặt như Lệ Hằng , Huệ Trinh đã chìm dần trong ký ức của anh chỉ có em trở nên một vì sao rực sáng thì anh cũng khó lòng mà mở miệng nói yêu em. Còn nhớ hôm ấy đến nhà Dương Thiệu Vỹ anh đã mạnh miệng đến thế nào :"Thưa bác ,cha mẹ mất sớm thì người anh cả phải lo cho các em mình là chuyện thường.Huống hồ khi thấy em gái cháu ham học như vậy ,cháu làm sao mà không để ý chăm sóc cho nó được !" Anh đã tự cột chặt chân tay của mình còn Trung Hữu thì hoàn toàn tự do , có quyền yêu đương em , có quyền tán tỉnh em và có quyền đi xa hơn nữa.
Những ý nghĩ hỗn loạn trong tâm trí Quân Vũ khiến chàng cảm thấy trong lòng càng mình càng lúc càng rối rắm.Còn Minh Thư thì hoàn toàn không hiểu được những biến chuyển tình cảm xảy ra trong lòng Quân Vũ nên nàng cứ tựa sát vào lòng chàng, nhắm mắt lại để hưởng thụ cái ngây ngất khi được người đàn ông mà mình yêu ôm chặt vào lòng. Chưa bao giờ nàng gần chàng như vậy và cũng chưa bao giờ nàng cảm thấy hạnh phúc như đêm nay cho nên nàng cứ ước đêm mãi kéo dài và mặt trời đừng lên để nàng có thể sống trong giấc mộng của mình.
Hai giờ sáng họ mới về tới nhà. Tối đó Quân Vũ thao thức khi khám phá ra người chàng yêu lại chính là Minh Thư , còn những người đàn bà khác vây quanh chàng , đối với chàng chỉ là những bóng hồng trong một đoạn đời nào đó.
Ở phòng bên cạnh ,Minh Thư cũng trằn trọc cả đêm.Tình cảm nàng dành cho Quân Vũ càng lúc càng sâu nặng , sâu nặng đến nỗi nếu nàng không làm một cái gì đó để mà phát tiết thì tâm hồn nàng sẽ nổ tung ra mất. Tối hôm đó cô gái nhỏ bắt đầu làm thơ, bài thơ tình yêu đầu đời cho người đàn ông mà nàng yêu. Nàng đã viết đi viết lại và xóa rất nhiều lần , mỗi dòng chữ mà nàng viết như mỗi ân tình mà nàng gởi đến cho chàng.

Nếu ai hỏi vì sao em yêu anh
Làm sao em có thể cho họ một
câu trả lời chính xác
Nếu ai hỏi vì sao em yêu anh
Em sẽ trả lời em chẳng biết tại sao
Em yêu anh bởi anh.....chính
là anh
Là niềm đau của em và cũng là
hạnh phúc
Là nổi vui , cũng là nước mắt
của đời em
Nếu anh là mùa đông , em sẽ
yêu hoa tuyết trắng
Nếu anh là mùa hè ,em sẽ yêu
giọt nắng long lanh
Nếu anh là mùa xuân ,em sẽ yêu
cơn mưa phùn bay qua cửa sổ
Nếu anh là mùa thu , em sẽ yêu
lá vàng rơi
Yêu anh mãi không thể nào nguôi
được
Dù anh cho em nụ cười hay
giọt lệ trên môi
Trong trái tim em, anh là người thứ
nhất
Người cuối cùng ,vĩnh viễn cũng
là anh
Dù anh có là những bông tuyết
trắng
Dù anh có là chiếc lá vàng rơi
Dù anh có là cơn mưa mùa hạ
Dù anh có là giọt nắng xuân tươi
Thì em sẽ yêu anh trọn kiếp
Vì mưa là anh..............mà nắng cũng
là anh !


Cô gái ấp bài thơ vào lòng , cảm thấy nó còn vụng về nhưng đó là tất cả ý nghĩ trong lòng mà nàng dấu kín để hôm nay. Nàng muốn hét to lên cho cả thế gian này biết nàng yêu chàng, yêu đến muốn dâng cho chàng từng giây phút của đời mình, yêu đến tận cùng trái tim đang run rẩy nhưng rồi nàng đã kiềm chế lòng mình bởi vì chàng đã yêu và sẽ cưới một người đàn bà khác để rồi tình yêu của nàng chỉ còn là một giấc mơ.
0 comments

Posted in

Nội Quy Comments

Các bạn có thể viết đánh giá và nhận xét của mình cho bài viết này nhưng cần tuân thủ một số quy tắc sau:
Phải nghiêm túc, không dung tục và đặt biệt là không spam.
Nội dung nhận xét phải phù hợp nội dung bài viết.
Phải để lại thông tin để tiện việc trao đổi và liên lạc.
Mọi thắc mắc góp ý xin mời vào phần Liên hệ

Post a Comment