RSS

Mưa Là Anh, Nắng Cũng Là Anh - Chương 13 - Quỳnh Dao


Bốn giờ học trôi qua rất nhanh, hôm nay là một ngày nắng đẹp ở Đài Bắc. Trời tươi vui nên lòng người cũng vui theo. Các học sinh túa ra khỏi lớp học như bầy ong vỡ tổ.Thu Hương , cô gái hay mách lẻo nhất trong lớp Minh Thư, khẽ nói nhỏ vào tai Khánh Ngọc :
- Nhìn xem, con bé Minh Thư hôm nay diện đẹp hơn ngày thường. Chắc là nó cố quyến rũ cho bằng được Dương Thiệu Vỹ !
- Nó cần gì quyến rũ Thiệu Vỹ chứ ! Không cần làm gì thêm thì anh chàng này cũng đã say mê nó rồi ! - Khánh Ngọc đáp lại.
- Câu nói dù nhỏ nhưng lọt vào tai Thiệu Vỹ đi phía trước khiến chàng rất bực mình. Còn Khánh Ngọc không để ý đến thái độ của Thiệu Vỹ mà chỉ dùng đôi mắt ranh mãnh của mình để quan sát Minh Thư. Rồi sau đó như tìm ra được điều để chứng minh cho câu mà mình vừa nói , Khánh Ngọc thúc khẽ vào tay của Thu Hương :
- Nhìn xem ! Tôi nói có sai đâu ! Hôm nay nó ăn diện cũng có lý do. Chị có thấy chiếc xe thể thao bóng loáng đậu trước cửa trường không........
- Ờ...  ờ thấy rồi ! - Cô gái ngắt ngang lời của Khánh Ngọc - Chao ôi con bé Minh Thư này cũng ghê gớm nhỉ, vừa cặp bồ với Thiệu Vỹ vừa đi với người khác. Chà ! Cái anh chàng mang xe đến nó trông cao ráo và đẹp trai quá chứ ! Như vậy Thiệu Vỹ bị cho ra rìa rồi.
- Sụyt ! Nói nhỏ lại một chút ! - Khánh Ngọc nhắc nhở bạn - Chị cứ oang oang cái miệng lên như vậy thì có người sẽ nghe thấy và buồn lòng.Thiệu Vỹ đi phía trước chúng ta, chị không thấy sao?
Nhưng dù Khánh Ngọc có nói gì đi nữa thì câu chuyện của hai người cũng đã lọt vào tay Thiệu Vỹ. Lòng Thiệu Vỹ như thắt lại khi nhìn về phía cổng trường , thấy Minh Thư bước vào chiếc xe thể thao mui trần ,ngồi cạnh anh chàng trông rất đẹp trai.
- "Anh ấy là ai?",Thiệu Vỹ thầm hỏi ,"Minh Thư quen anh ta lúc nào mà mình hoàn toàn không biết. Họ có vẻ rất thân mật , không lẽ anh ấy là người tình của Minh Thư? Nếu đúng thế thì xem như giấc mơ mà mình ôm ấp bấy lâu nay sẽ bị tan vỡ hết ! Nhất định mình phải tìm hiểu về sự việc này. Hỏi thẳng Minh Thư thì mình không thể mở lời nhưng mình có thể tìm hiểu chuyện này qua anh Quân Vũ. Anh ấy sẽ rõ hết mọi chuyện của nàng."
Trong lúc Thiệu Vỹ hoang mang tự hỏi thì Trung Hữu đưa Minh Thư về thẳng nhà mình. Lúc nãy nàng bước khỏi cổng trường với một dáng vẻ hoàn toàn khác trước ,Trung Hữu đứng lặng ra một giây ,sau đó mới mở lời :
- Em đẹp quá , Minh Thư! Nếu em không hẹn trước với anh thì có lẽ anh không nhận ra em nữa !
- Thế trước đây em không đẹp à?- Nàng nói đùa..
- Trước đây em rất đẹp nhưng bây giờ vẻ đẹp của em hoàn hảo hơn nhiều. Anh khen thật đấy , không phải nịnh em đâu , cô bé ạ !
- Minh Thư mỉm cười ,bây giờ hình như những người đàn ông tiếp xúc với nàng đều choáng váng vì nàng ngay lần đầu gặp mặt. "Nhờ Quân Vũ ! Nhờ anh Quân Vũ của mình ! Nếu không có anh ấy thì Minh Thư mãi mãi là một vì sao không thể nào tỏa sáng ", Minh Thư cắn môi, hình dung ra khuôn mặt của người mình yêu , "Nhưng mãi mãi đối với chàng , mình chỉ là một đứa em bé nhỏ."

Ngôi nhà của Trung Hữu không to lớn như biệt thự của Dương Thiệu Vỹ nhưng cũng rất xinh xắn và đầy đủ tiện nghi.
- Em đói bụng rồi ! - Nàng cười và nói với chàng - Suốt ngày hôm nay em không ăn uống gì , chỉ lo rong chơi với con Hoàng mã. Buổi tối về thì thấy trông người quay cuồng như bị say nắng.Tối qua ,em chỉ ăn có hai chén cháo.
- Chao ôi ,Minh Thư ! - Trung Hữu nóng ruột kêu lên - Em bệnh rồi có ai săn sóc em không? Dì của em lo cho em chu đáo chứ?
- Cho đến bây giờ Trung Hữu vẫn chưa rõ lắm về cuộc sống của Minh Thư khi nàng chuyển về Đài Bắc , chàng chỉ nghe nói nàng dọn lên thành phố và sống với một người dì.
- Em chỉ sống với dì Lệ Mai vỏn vẹn một tháng ,ngay trong gia đình mà dì làm quản gia. Sau đó thì họ không cho em ở nữa dì Lệ Mai đã giới thiệu em đến một nơi khác.
- Cái gia đình ấy ! - Trung Hữu bực mình nói - Tại sao lại ích kỷ, hẹp hòi như vậy chứ? Họ lấy lý do gì không cho em ở nữa?
- Lý do duy nhất là vì con gái của họ không thích em. Khi lên Đài Bắc, em tình cờ học cùng trường và cùng lớp với cô ta. Ngay tháng đầu tiên em đứng thứ nhì còn cô ta thì cuối lớp, vì vậy mà cô ta nổi giận và muốn tống khứ em đi.
Chàng nghe kể mà lòng bất nhẫn :
- Trong lúc em không có chỗ nương thân thì anh lại sống với một ngôi nhà quá thừa chỗ ở, lòng luôn nghĩ đến em còn miệng thì luôn lẩm bẩm "không biết bây giờ cô ấy ra sao".
Nàng ngước nhìn chàng ,lòng bứt rứt :
- Xin lỗi anh,Trung Hữu ! Xin lỗi đã đánh mất địa chỉ của anh để chúng ta phải xa nhau một khoảng thời gian như vậy,
- Bây giờ thì ăn cơm trưa với anh, rồi sau đó kể cho anh nghe hoàn cảnh sống hiện nay.Minh Thư ! Em không biết chứ lúc nào anh cũng rất lo lắng cho em !
Hai người dùng cơm trưa với nhau.Tâm hồn Trung Hữu không khỏi xao động khi cô bé ngay thơ mà chàng gặp ngày xưa nay bổng trở thành một tiểu thư thiên kiều bá mị. Cơm nước xong họ ngồi trên bộ sofa trong căn phòng khách ấm cúng và trò chuyện với nhau.
- Khi gia đình ấy từ chối không cho em ở nữa thì dì Lệ Mai gởi em đến một nhà khác để em vừa học vừa giúp việc cho họ - Minh Thư tiếp tục câu chuyện của mình.
- Em phải cực khổ như vậy sao?- Trung Hữu bứt rứt nói.- Rồi họ đối xử tốt với em không?Hay là cũng như chủ cũ?
- Anh ấy rất tốt với em,Trung Hữu ! Chưa có ai tốt với em như thế!
- Anh ấy? Trung Hữu ngạc nhiên - Em muốn nói nhà ấy chỉ có một người duy nhất.
- Thưa vâng ! Chỉ có một mình anh ấy trong ngôi biệt thự rộng lớn đó. Hoàn cảnh anh ấy cũng giống như chúng ta. Bởi vì cha mẹ anh ấy đều qua đời cả !
- Bây giờ em vẫn tiếp tục sống với người ấy hở Minh Thư?- Trung Hữu nói mà cố dấu vẻ ghen tuông - Anh ấy năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Anh ấy công ăn việc làm ổn định chứ?
- Anh ấy chắc cỡ tuổi anh, khoảng hai sáu, hăm bảy gì đó. Anh ấy là phó giám đốc của công ty Trường Đạt.Anh sống ở Đài Bắc đã lâu, chắc biết rõ công ty ấy.
- Trường Đạt?- Trung Hữu lập lại một cách ngạc nhiên - Một công ty lớn nhất nhì Đài Bắc về lãnh vực mỹ phẩm và thời trang.Tại sao anh chàng còn trẻ như vậy mà đã leo lên cái ghế cao chót vót ấy?
- Chắc vì anh ấy có tài, anh ấy là một người đàn ông kiệt xuất, Trung Hữu ạ !
- Nhưng anh không muốn em tiếp tục sống với anh ta. Anh không muốn em cực khổ trong vai trò một người giúp việc. Vừa phải làm việc nhà, vừa phải đến trường, làm sao em có thời gian học tập? Anh từng thấy nhiều tay nhà giàu ở Đài Bắc này , tiền muôn bạc bể nhưng khi trả công cho người làm thì rất keo kiệt !
- Em không giúp việc cho anh ấy,em là em của anh ấy !
- Em nói gì anh không hiểu - Trung Hữu nhìn Minh Thư một cách ngạc nhiên.
- Anh ấy nhận em làm em kết nghĩa.
- Sau anh chàng ấy lại tốt như thế?- Trung Hữu nghi ngờ nói - Minh Thư....anh nói đều này em đừng buồn nhé ! Em đẹp như vậy, anh sợ người ta muốn lợi dụng em !
- Chao ôi,Trung Hữu ! Anh ấy mà thèm để mắt đến em sao? Anh ấy có nhiều bạn gái mà cô nào cũng rất là lộng lẫy. Anh ấy cũng đã chọn được người vừa ý trong số đó rồi, chắc chẳng bao lâu thì hai người sẽ cưới nhau thôi !
- Vậy ư? - Trung Hữu nghe Minh Thư nói , trong lòng như trút được gánh nặng - Vậy ra anh chàng có ý trung nhân rồi. Nhưng lúc nào em cũng phải đề phòng Minh Thư ạ ! Một cô gái đẹp như em sống chung với một người đàn ông trẻ trung như hắn...... không biết thì thôi, chứ nếu đã biết rồi thì chắc anh ăn không ngon, ngủ không yên, tại vì lúc nào anh cũng sợ người ta sẽ hại em !
- Anh ấy không phải là hạng người như thế ! Quân Vũ là một người anh đúng nghĩa !
- Hắn ta tên là Quân Vũ ư?- Trung Hữu lẩm bẩm - Cái tên thì đẹp lắm, nhưng không biết tâm hồn có đẹp không?
- Trung Hữu ! Đừng có nghi ngờ, cũng đừng có lo lắng xa như vậy ! Nếu anh muốn, hôm nào em sẽ giới thiệu cho hai người gặp mặt nhau rồi anh sẽ biết anh ấy ra sao.
- Hay là dọn đến nhà ở với anh đi ! -Trung Hữu nằn nỉ - Em ở với một người lạ ,anh rất lo sợ.
- Ban đầu thì em cũng xem anh ấy là người xa lạ nhưng sau nữa năm sống chung với nhau. Quân Vũ đã hoàn toàn là em tin tưởng. Đối với em, anh ấy là một người anh tốt nhất thế gian này.
- Em thích hắn hở Minh Thư? Em có vẻ ca tụng hắn quá !
- Em không ca tụng anh ấy đó là sự thật. Quân Vũ yêu thương em như là em ruột của anh ấy. Mới đây em bỏ về Kỳ Sơn , Quân Vũ đã đến tận nơi ấy để mà tìm em dù anh ấy chưa bao giờ đặt chân đến vùng đất xa xôi đó?
- Tại sao em lại bỏ đi?
- Vì bạn gái của anh ấy không muốn em sống chung với anh ấy nữa !
- Nếu đã như thế thì em còn nấn ná ở lại đó làm gì. Minh Thư, dọn đến đây sống với anh đi ! Anh sẽ cho em mọi thứ.
- Trung Hữu ! - Minh Thư rầu rĩ nói - Em không thể nào bỏ người anh kết nghĩa của em, trong khi anh ấy vì em mà phải chia tay với người bạn gái !
- Hai người ấy chia tay với nhau rồi à?-Trng Hữu tròn mắt hỏi.
- Cô ta đòi chia tay trước, anh Quân Vũ cũng hết cách. Nhưng Quân Vũ đâu phải chỉ có Huệ Trinh, anh ấy còn có rất nhiều bạn gái khác.
- Chà ! Huệ Trinh?- Trung Hữu kinh ngạc kêu lên - Không phải là ca sĩ Huệ Trinh đang nổi tiếng hiện nay chứ?
- Chính là cô ấy ! Nhưng bạn gái Quân Vũ đâu chỉ phải có cô ta nổi tiếng, còn có nhiều người nữa, trong đó có Lệ Hằng...
- Lệ Hằng?- Một lần nữa Trung Hữu mở to đôi mắt - Em không định nói là Lệ Hằng, nữ tài tử trẻ đang nổi danh như cồn?
- Chính là cô nữ tài tử đó, anh Trung Hữu ạ ! Cô ta cũng là một người mà anh kết nghĩa của em rất yêu thích. Nhưng tại sao anh có vẻ rành rẽ những người làm trong ngành văn nghệ quá vậy? Chẳng lẽ anh hoạt động chung một lãnh vực với họ?
- Đoán đi, cô bé ! Xem anh Trung Hữu của em đang làm gì ở thành phố này?
- Anh làm em hồi hộp quá ! Lúc trước em hỏi anh thì anh bảo là bí mật. Nhưng em nhớ anh đã từng nói rằng khi em lên Đài Bắc thì anh sẽ tiết lộ cho em biết. Bây giờ anh còn dấu nữa sao?
- Anh đâu có dấu …chỉ muốn em đoán thử xem có đúng hay không !
- Em chịu thôi ! Hãy nói cho em nghe đi.Em sốt ruột lắm rồi !
- Thôi được ,cô bé ... để anh nói cho em biết ! Anh là đạo diễn của đài truyền hình Đài Bắc và trong tương lai anh Trung Hữu của em có thể leo lên một vị trí cao hơn thế nữa và việc này chỉ là vấn đề thời gian.
- Chao ôi, anh nói như thế thì chẳng khác nào mới nói phân nữa !
- Chừng nào việc ấy thành sự thật thì anh mới công bố và hôm đó thì chúng ta sẽ đi ăn mừng với nhau, anh nghĩ là không bao lâu nữa đâu !
- Anh Trung Hữu, em không ngờ anh lại tài giỏi đến thế. Anh làm trong một môi trường đó chắc anh quen với rất nhiều tài tử và ca sĩ.
- Hầu như đa số họ anh đều biết hết ! Nhất là Lệ Hằng và Huệ Trinh anh đều rất thân vì hai cô nàng vẫn luôn lui tới đài truyền hình vì nhiều công việc có liên quan.
- Như vậy người yêu của anh chắc cũng ở trong số họ?
- Anh không giống như ông anh kết nghĩa của em đâu. Anh không muốn có nhiều đàn bà vây quanh mình. Nếu anh yêu ai thì anh sẽ chỉ yêu một người và sẽ yêu mãi mãi người đó suốt đời không thay đổi.
- Hôm nào anh giới thiệu cho em biết người yêu của anh đi !
- Anh chưa có người yêu cô bé ơi, anh đang dồn hết tâm trí vào công việc của mình. Có được sự nghiệp trong tay rồi nghĩ đến tình yêu cũng không muộn.
- Và anh không cảm thấy cô đơn chứ?
- Anh chưa hề cảm thấy cô đơn. Anh có hai người bạn thân thiết: một là công việc, hai là Minh Thư, bao nhiêu đó đối với anh cũng quá đủ rồi.
Nghe Trung Hữu nói Minh Thư bật cười.
- Có chuyện gì mà em cười vui quá vậy?
- Câu nói của anh khiến em cảm thấy mình quan trọng hẳn lên. Anh đặt em ngang hàng với sự nghiệp của anh, em nghĩ em làm sao mà xứng đáng như vậy chứ. Và câu nói đó cũng khiến em liên tưởng đến một câu nói khác của anh Quân Vũ..
- Anh ta đã nói gì?
- Anh Quân Vũ bảo em không cần làm bất cứ việc gì, chỉ cần làm hai việc: một là phải học thật giỏi, hai là làm em gái ngoan ngoãn của anh ấy !
- Chà ! Anh chàng này cũng mồm mép quá nhỉ? Khiến cho anh nghĩ anh ta đang tìm cách tán tĩnh em !
- Bạn gái của anh ấy đếm không xuể mà người nào cũng lộng lẫy, anh ấy đời nào để mắt tới em.
- Dưới mắt anh em đẹp hơn họ rất nhiều. Họ có thể đẹp vì trang điểm, phấn son còn Minh Thư của anh đẹp tự nhiên, cũng giống như ánh trăng trên bầu trời, không cần tô điển gì thêm cũng khiến mọi người ở trần thế này phải say mê !
- Em mà như vậy sao?- Minh Thư thẹn thùng cúi đầu nói nhỏ - Chỉ có anh mới thấy em như vậy thôi !
- Rồi anh sẽ chứng tỏ cho em thấy lời anh nói là đúng. Một ,hai tuần nữa ,đài truyền hình của anh có tổ chức một buổi parrty lớn, em bằng lòng tham dự buổi parrty đó với anh chứ?
Nghe Trung Hữu nói, trái tim Minh Thư trở nên rộn ràng :
- Em rất muốn tham dự những buổi party như vậy để mở rộng tầm mắt của mình.
- Hôm đó em sẽ diện thật đẹp và đi với anh. Lúc đó em sẽ thấy những lời anh nói với em là đúng.Trên bầu trời có rất nhiều ngôi sao nhưng trong số đó phải có một ngôi sao sáng nhất !
- Anh Trung Hữu ! - Minh Thư nói mà đôi má ửng hồng lên - Em mong là em sẽ không làm anh thất vọng. Đêm đó nếu có ai hỏi anh tại sao lại đi với một người con gái tầm thường và không có tên tuổi như em thì anh cũng đừng buồn nhé !
- Anh không quan tâm đến lời bình phẩm của mọi người. Anh chỉ cần người con gái đi cạnh bên anh là Minh Thư....là được. Bây giờ nếu em rảnh rỗi thì anh muốn đưa em đi một chỗ.
- Chỗ nào vậy anh?
- Anh sẽ đưa em đến một tiệm thời trang thật lớn và chọn cho em một chiếc áo dạ hội sang trọng nhất , em đi với anh nhé?
- Áo dạ hội thì anh Quân Vũ cũng đã sắm cho em rồi, anh không cần phải vì em mà tốn nhiều tiền như vậy.
- Anh không muốn em mặc chiếc áo dạ hội mà hắn mua, anh muốn em mặc chiếc áo dạ hội do chính tay anh lựa chọn kia ! Thế nào, cô bé? Em mà từ chối thì anh đây rất buồn. Chiều anh một lần có được không?
Minh Thư thấy ánh mắt có vẻ nài nỉ của Trung Hữu thì không nỡ chối từ.
- Thôi được ,em chiều ý anh ! - Cuối cùng nàng quyết định.
- Vậy chúng ta đi ngay bây giờ để có thời gian chọn lựa.Chúng ta không cần đi nhiều nơi mà đến cửa tiệm sang trọng nhất thành phố.Nhưng anh muốn em thử nhiều bộ xem bộ nào hợp với em hơn.
- Nhưng anh Trung Hữu … - Minh Thư trở nên lưỡng lự -... em không muốn vì em mà anh tiêu pha tiền bạc nhiều như vậy !
- Anh được tiêu pha tiền bạc cho em còn hắn thì được hả?- Trung Hữu hỏi, không dấu được vẻ ghen tị.
- Sao anh nói như vậy?- Minh Thư hỏi mà lòng bỡ ngỡ
- Anh làm trong giới văn nghệ , đương nhiên anh phải sành ăn mặc và chú trọng đến thời trang. Đối với người nghệ sĩ thì bề ngoài rất quan trọng. Minh Thư, em không biết chứ bộ y phục mà em đang khoác trên người là rất đắt tiền. Cái ông anh kết nghĩa của em chắc hẳn bỏ ra rất nhiều tiền để mà mua nó. Nếu em đã nhận tấm lòng tốt của hắn thì em cũng không thể nào khong nhận tấm lòng tốt của anh !
- Trung Hữu ! Thôi được, em đi với anh đây, kẻo rồi anh sẽ nói em là bên trọng bên khinh. Nhưng mai này nếu mà em có tặng cho anh một món quà nào đó thì anh cũng phải nhận nhé....và nhất là không được chê bai.
- Món quà nào Minh Thư tặng anh thì anh cũng sẽ trân trọng hết. Thôi hai chúng ta đi ngay bây giờ đi ! Để anh còn ngắm xem bộ áo dạ hội nào em mặc mà anh ưng ý nhất !
0 comments

Posted in

Nội Quy Comments

Các bạn có thể viết đánh giá và nhận xét của mình cho bài viết này nhưng cần tuân thủ một số quy tắc sau:
Phải nghiêm túc, không dung tục và đặt biệt là không spam.
Nội dung nhận xét phải phù hợp nội dung bài viết.
Phải để lại thông tin để tiện việc trao đổi và liên lạc.
Mọi thắc mắc góp ý xin mời vào phần Liên hệ

Post a Comment